Không hiểu sao mỗi khi gái chê, ghét con nào thì y như rằng bị dán mác "ghen tị" còn nếu giai ghét thằng nào thì chả có vấn đề gì hết. Điều này em đã nhận thấy qua nhiều lời bình luận trên mạng, báo, TV, v.v... và ngay cả em cũng đã từng là "nạn nhân" của cái mác này. Chả là một lần trong lúc tán gẫu về phim ảnh, em bảo không thích con bé cong cớn đóng vai Hermione trong Harry Potter. Con bạn mới chọc em ghen tị với Emma Watson à? Em bảo, trời, ghen cái gì. Tuy nó đùa nhưng em cũng thấy hơi khó chịu. Tại sao người đời lại có stereotype hễ gái chê, ghét gái thì là vì ghen tị? Vớ vẩn hết sức. Giai gái đứa nào annoying, ngứa mắt là em ghét hết. Với cả ghen tị thì mình muốn được cái gì mà người ta có, không đồng nghĩa với ghét. Thậm chí mình vẫn có thể yêu thích người nào mình ghen tị.
Em đã đọc thấy lời chê bai Robert Pattinson xấu từ giai. A ha, giai chê giai khác xấu thì chẳng có vấn đề gì vì giai đâu có tiểu tiện, ghen tị như đám đàn bà phải không? Chứ em mà chê Adriana Lima xấu thì chắc chắn bị coi là ghen tị. Mí cả em không ưa con Scarlett Bimboson thì cũng là vì đố kị nốt. Thế nên các chị em ơi, tốt nhất là đừng bình luận về gái, chê giai cho an toàn nhé!
Showing posts with label life. Show all posts
Showing posts with label life. Show all posts
Thursday, July 9, 2009
Wednesday, June 24, 2009
Hiến máu
Hôm nay mới đi hiến máu. Có hai tin không được vui: một là y tá cho biết em hơi thiếu chất sắt (dù đã duy trì chế độ ăn mà một đứa bạn gọi là digustingly healthy) và hai là em tăng vài cân (giá mà hiến mỡ nhân đạo được nhỉ?).
Một bà y tá khuyến khích em hiến bone marrow vì hiện tại donor người Á rất khan hiếm. Em thấy các cuộc vận động hiến bone marrow đã lâu nhưng chẳng biết nó là cái gì, cứ tưởng mình phải hiến một phần xương nên không bao giờ thèm đọc kĩ :D. Bọn Úc nhợn này nhìn chung chỉ ngọt ngào, tử tế khi cần cái gì của mình.
Một bà y tá khuyến khích em hiến bone marrow vì hiện tại donor người Á rất khan hiếm. Em thấy các cuộc vận động hiến bone marrow đã lâu nhưng chẳng biết nó là cái gì, cứ tưởng mình phải hiến một phần xương nên không bao giờ thèm đọc kĩ :D. Bọn Úc nhợn này nhìn chung chỉ ngọt ngào, tử tế khi cần cái gì của mình.
Tuesday, February 17, 2009
Burnt after living
Em thề sẽ không bao giờ ở với một đứa Tàu nữa!
Chả cần biết em racist, discriminate thế nào, giờ sẽ tránh xa bọn Tàu hợi. Lần vừa rồi cần tìm nhà gấp quá nên cho dù đã không có linh cảm tốt nhưng vẫn cứ nhận phòng. Càng ở mới càng thấy Lợn độc tài cứ như chủ nhà trong khi nó cũng chỉ là đứa thuê phòng dù nó là đứa giữ lease chính. Mà cũng may là nó hay về nhà muộn nên giờ cố ăn sớm, dọn dẹp xong xem TV rồi về phòng, đỡ phải chạm mặt nó.
Một đứa bạn em ở với một cặp người Tàu cũng bức bối lắm. We are totally bonding over anti-Lợnism.
Bài học kinh nghiệm xương máu sau mấy năm chuyển chỗ ở liên miên:
- Tránh Tàu (avoid at all costs!!!)
- Nên tránh Á (Á ở đây là đẻ ra ở Á chứ còn bọn sinh ra ở đây thì OK).
- Tránh couple
- Giai thường dễ tính hơn gái
- People can turn out to be totally different once you live with them so be prepared!
Oh, I so miss the days in Sydney with my fabulous housemates...
Chả cần biết em racist, discriminate thế nào, giờ sẽ tránh xa bọn Tàu hợi. Lần vừa rồi cần tìm nhà gấp quá nên cho dù đã không có linh cảm tốt nhưng vẫn cứ nhận phòng. Càng ở mới càng thấy Lợn độc tài cứ như chủ nhà trong khi nó cũng chỉ là đứa thuê phòng dù nó là đứa giữ lease chính. Mà cũng may là nó hay về nhà muộn nên giờ cố ăn sớm, dọn dẹp xong xem TV rồi về phòng, đỡ phải chạm mặt nó.
Một đứa bạn em ở với một cặp người Tàu cũng bức bối lắm. We are totally bonding over anti-Lợnism.
Bài học kinh nghiệm xương máu sau mấy năm chuyển chỗ ở liên miên:
- Tránh Tàu (avoid at all costs!!!)
- Nên tránh Á (Á ở đây là đẻ ra ở Á chứ còn bọn sinh ra ở đây thì OK).
- Tránh couple
- Giai thường dễ tính hơn gái
- People can turn out to be totally different once you live with them so be prepared!
Oh, I so miss the days in Sydney with my fabulous housemates...
Friday, January 2, 2009
Happy New Year 2009
Năm nào Sydney cũng bắn pháo hoa hết sức hoành tráng và muốn có view đẹp thì phải là bọn rich/VIP/celeb còn nếu không thì phải camp từ khoảng 3 giờ chiều. Em cũng chả say mê mấy cái thứ này lắm nên nằm ở nhà xem cầu truyền hình và đứng từ apartment (tầng 19) cũng nhìn ra được màn bắn pháo hoa ở Darling Harbour. Công nhận màn bắn pháo hoa đẹp mê tơi nhưng lâu quá (đến 15') nên sau 5' là thấy chán. Với cả tình hình kinh tế như hiện nay mà đốt một đống tiền vào cái trò trưng bày này hơi bị lãng phí.
Anyway, năm mới chúc các tình yêu phát lộc, duyên tình như ý, hí hí.
Năm này là năm tuổi của em nên phải cẩn trọng hơn
Tuesday, November 11, 2008
Unsweet November
Đã không định đưa ảnh vì sinh nhật qua lâu rồi nhưng lâu lắm chẳng có cái entry nào trong blog nên post phát. Em giữ truyền thống chỉ post hình em cho các tình yêu nghía qua. Hờ hờ, xem fashion TV càng nhiều thì em càng phì nhiêu ra, thế mới hay!
Tháng 11 mà chẳng sweet November gì cả. Cuộc khủng hoảng tài chính ảnh hưởng đến Úc kinh thật. Em mất việc, từ giờ đến đầu năm sau cũng không có mấy job mà xin, đau khổ vãi.
Xem các đồng chí Mỹ rưng rưng nước mắt khi bác Obama thắng cử thấy cũng xúc động. Em thì lâu nay anti-Republican và cũng khá pro-Democrat by default nên tất nhiên là vui (dù trước đó 1st choice là Clinton). Bác Obama cũng may, đợt này cụ McCain gần đất xa trời với em bimbo Palin không thuyết phục được ngay cả dân Republican chứ nói gì đến mấy đứa swing voters. And while some landmark was made, ironically on the same day something never changed. Prop 8, the proposition which bans same-sex marriage, was passed in California. Oh well, less marriages, less divorces. And less kids. Cheers!
Sunday, May 4, 2008
Vietnam's Next Top Plus-size Model
This "editorial shot" was taken out of spontaneity while I was on the couch and fiddling with my new cell phone (the awesome SE Mysterious Green s500i). The frame is fun but could have been cooler if it were "Vogue" or "Harper's Bazaar" instead of "Chique".
The moment was inspired by... this photo:
Australia's Next Top Model 2007 - Alice Burdeu
I know it's a long way but hey, I've got no modeling experience
Gotta get back to watch the hamsters on ANTM kiss Tyra's fat ass now. Au revoir, bitches!
Thursday, April 24, 2008
Go fuck yourself, China!
Đcm bọn Tàu chó má!
I haven't felt such extreme disgust and anger for a long time.
Nếu ai theo dõi tin tức gần đây thì đều biết là những vụ biểu tình pro-Tibet khiến các nhà tổ chức thế vận hội lo sốt vó. Và Úc cũng không phải ngoại lệ. Trước ngày rước đuốc ở Canberra, hoàng loạt rào được đóng 2 bên đường để ngăn chặn tình trạng mấy đồng chí biểu tình nhảy ra tranh đuốc. Thế nhưng, trưa nay, tận mắt chứng kiến buổi đấu khẩu giữa Tàu lợn và nhóm pro-Tibet thì đã gây bất ngờ cho em. Cảm nhận là nhóm pro-Tibet biểu tình peaceful, chỉ đứng giơ khẩu ngữ "Free Tibet" or something like that. Tất nhiên là cũng có đồng chí hô hào một tí nhưng nói chung không có gì gọi là bạo lực. Trong khi đó đội ngũ hùng hậu Tàu lợn (OK, let's just call them Lợn to keep it short) with their hideous accent gào lên "One China" để gây uy hiếp. Hễ cứ thấy bóng dáng Tibet gì là chúng nó lao vào đấu võ mồm. Tội nhất là có 2 bạn Úc giăng cờ Tây Tạng và hô mấy câu ủng hộ Tibet bị 1 lũ đông như kiến xúm vào khủng bố. Khổ thân gái đẹp trai xinh bị bọn 4` bully ngay trên đất nước mình có đau không cơ chứ. Lúc đấy em và mấy đứa bạn đứng ngay sau 2 bạn này. Con bạn sợ quá kéo em ra. Em bảo sợ chó gì, chúng nó chỉ khủng bố tinh thần thôi chứ không dám đánh đâu. Nhưng xong rồi thấy chúng nó hăng máu quá cũng ớn, mà mình cũng chả phải political gì, chẳng qua là lâu nay pro anti-China hơn là pro-Tibet cộng thêm là muốn chạy theo đuổi kịp đoàn rước đuốc nên em chuồn sớm.
Lúc đầu em hơi ngạc nhiên là vì sao có ít người pro-Tibet ở chỗ trung tâm thế, hóa ra là các bạn í tụ họp ở công viên cách đó khoảng 5km. Có một nhóm mặc áo Amnesty International ưỡn ẹo trên cầu, vậy là cũng có thể nói là gián tiếp ủng hộ Tây Tạng. Wimp! Cảnh đấu khẩu/câu hay nhất đối với em ngày hôm nay là lúc bọn Lợn đang gào "One China" thì một anh pro-Tibet (with a very laid back Aussie, I-don't-give-a-fuck attitude) mới nói: "OK, one China". Bọn nó bỗng dịu lại. Then he added: "One China. One Tibet." Hahaha!
Trước khi em về, em cùng con bạn chụp ảnh với một bà người Tây Tạng, giơ cờ Tây Tạng. So glad I'm not Chinese. If there's any more moron assuming I'm Chinese and blabbing in Chinese without asking first, I'll punch them in the face.
In short, I'm for anyone against Lợn.
Tuesday, February 26, 2008
Ho Chi Minh city, here I cum (sorry, come)
Lâu rồi mới có cơ hội được làm việc em thích. Mấy tháng nay lao đi làm như con trâu lăn để kiếm $$$, chả thiết tha cái gì. Nhưng tuần vừa qua, sau khi nhận được PR, em làm quả đú đặt vé về TpHCM vài ngày cuối tháng sau để họp mặt với mấy tình yêu movie geeks bên yXine.
Hớ hớ. Super Mario Cotillard won best actress Oscar! Best thing of the day. See? My life is that depressing!
Hớ hớ. Super Mario Cotillard won best actress Oscar! Best thing of the day. See? My life is that depressing!
Saturday, February 9, 2008
I met my Idol
Giống như Việt Nam, nhìn chung em chả mê hay thần tượng celebrity Úc lợn nào cả. Hugh Jackman thì thinh thích, Heath Ledger thì về trời rồi nên hết mộng, còn lại có Cate Blanchett và Chanel Cole (from Australian Idol 2004) là em thực sự thích. Chả hiểu số thế nào mà hôm qua em đi xem cái Multicultural Festival ở Canberra thì gặp nàng Chanel ở đó. She turned out to be very down to earth, sweet and witty as I had expected. I, on the other hand, turned out to be a total dork. Chả mấy khi gặp star mà lại là star em thích nên em hơi bị starstruck.
[Ngâm nga bài hát của Rouge Traders "I'm falling, I'm falling in love again..."]
Đầu năm gặp hên thế này, hi vọng cả năm sẽ vui vẻ.
Happy Lunar New Year everyone!
[Ngâm nga bài hát của Rouge Traders "I'm falling, I'm falling in love again..."]
Đầu năm gặp hên thế này, hi vọng cả năm sẽ vui vẻ.
Happy Lunar New Year everyone!
Wednesday, January 23, 2008
Sometimes I hate life so bad I can hardly stand it
Hôm nay là kỉ niệm 8 năm ngày em đến xứ sở quà-la, kăng-gu-ru này mà toàn những chuyện buồn bực. Đầu tiên em nhận rejection e-mail từ một công ty kế toán mà em có interview hôm qua, sếp cắt giờ làm rồi mới hay tin anh Heath Ledger qua đời. Vĩnh biệt chàng Casanova trong lòng em 
Đời cơ bản là buồn.
Đời cơ bản là buồn.
Sunday, November 25, 2007
To move or not to move
OK, I'm sooo fucking pissed off right now. My friend/flatmate's boyfriend is a fucking annoying douchebag that I have put up with for so long. First I tried to be nice with him, later on I gave up and started ignoring him. Doesn't work. I still have to see him everyday coz he's a loser latching on his g/f day and night. I don't mind that he practically lives in the apartment without paying any rent but I can't stand living with someone cocky and aggressive. He can be nice sometimes but his attitude just annoys the fuck out of me most of the time. Not just me but the girl living in this apartment before me also had problems with him. As I haven't got a proper full-time job, I can't move out just yet. And even if I have (which hopefully will be soon), I still have to put a lot of thought into it because right now I'm not paying much for the rent and it's a nice apartment.
If you were in my situation, would you decide to move out or put up with it?
If you were in my situation, would you decide to move out or put up with it?
Wednesday, October 24, 2007
My super sweet/sour 22
***Vì lí do privacy và không muốn cạnh tranh nhan sắc với mấy em hot chick nên tạm thời em không post hình ai ngoài em ra***
Sweet là vì mấy đứa bạn thân nhất đến, túm tụm tán phét đến nửa đêm và cũng có thể đây là lần cuối em tổ chức sinh nhật ở Canberra.
Sour là vì đến hơn một nửa số đứa được mời không đến được vì bận học thi. Một đứa bạn khá thân thì không đến được không rõ là vì nó quên hay nó mải đi làm thêm (which I didn't even care 'cause I was too pissed off and offended).
Năm nay em làm không được "hoành tráng" như năm ngoái vì em mời ít hơn và một phần nữa là em cũng chưa bao giờ thực sự háo hức mấy cái chuyện sinh nhật. Sinh nhật với em cũng chỉ như là một buổi gathering với mấy đứa bạn thân thôi. Quà cáp cũng chả được bao nhiêu. Mỗi lần chúng nó hỏi em thích quà gì, em bảo: "Just give me a cheque". Đơn giản mà thực tế
Vèo một phát đã 22 tuổi. Ở quê thì chắc đã một nách 2 con. Em thì vẫn lông bông, chả có việc ổn định, chả muốn settle down, chả khoái trẻ con. Thôi, cứ go with the flow, que sera sera.
Saturday, September 1, 2007
Love and Disfigurement
I started thinking more about this topic since I got into a 'lil fight with my flatmate and her b/f as we were watching Fantastic Four. (Sorry for spoiling some parts to those who haven't seen it). Basically a guy in the Fantastic 4 became a large, rock-like creature. His disfigurement caused his wife to abandon him but he later found love with a blind woman. I commented that seemed like only blind people could love a disfigured person. OK, I have nothing against disfigured people. I can be friends with, love them in a non-romantic way. Or I can remain loving someone after they become disfigured. But I just can't imagine loving someone who has been already disfigured. Maybe I'm superficial or whatever but part of love, of attraction is the physical aspect, right? I'm not saying they have to be Greek-god looking but at least not making me afraid to look at. Just think about disfigured people in classic literature such as the Hunchback or the Phantom, they both have unrequited love or in Fantastic 4 the writers have to resort to the idea of the love object is a blind woman so it is more believable.
Anyway my flatmate (let's call her A) told me that was so mean. Her b/f (call him B) said what inside was what counted (cliché at best!!!). I asked him: "Would you love A if she were disfigured?" He didn't answer and A was sulking that it was a mean question. Well, either I'm mean or they are naive/hypocritical. Or both.
Anyway my flatmate (let's call her A) told me that was so mean. Her b/f (call him B) said what inside was what counted (cliché at best!!!). I asked him: "Would you love A if she were disfigured?" He didn't answer and A was sulking that it was a mean question. Well, either I'm mean or they are naive/hypocritical. Or both.
Monday, August 13, 2007
Vật vã tuổi đôi mươi (or Post-college Blues)
Hôm nay nhìn lại blog giật mình nhận ra lần cuối cùng mình viết là 19/7. Vậy là đã gần 1 tháng rồi không viết, 1 tháng với rất nhiều việc xảy ra nhưng cũng chả có tâm tư bờ lóc bờ leo gì hết. Tóm tắt tình hình là: không PR, không giai, không việc làm ổn định, tiền cạn dần.
Chán nhất trong các chuyện là việc làm. Em gửi resumé đi mấy accounting firm mà vẫn chưa có hồi âm. Thế nên trong lúc chờ nhận được công việc ổn định em vẫn phải lăng quăng đi làm việc vặt. Quán em làm bồi bàn tạm thời thì bao gồm lão boss looks-like-gay-in-denial-but-still-pretends-to-perv-on-girls & two waiters who can join the Queer As Folk cast. Một quán khác bán sôcôla em làm với vai trò kitchen hand (a.k.a mobile dishwasher) mới được buổi thứ hai em đã phải bỏ rồi. Chỗ đó nhìn rõ là sang trọng, có đến 4, 5 đứa bồi bàn mà chả hiểu sao thằng chủ chỉ chịu thuê 1 đứa kitchen hand cho mỗi shift. Em làm từ 5 giờ đến 11 giờ tối nhưng đến khoảng 9 giờ tối hôm qua thì cái kitchen như bãi chiến trường rồi mà đồ vẫn cứ tới tấp đem vào, em muốn bỏ mama nó giữa chừng. Điên tiết nhất là lúc mình đã để cái cốc có thìa sạch ra rồi mà mấy đứa waiter không để ý, lại quăng cả thìa bẩn vào. Nói với cái con waitress thì nó (in typical Aussie bitchiness) tưng tửng bảo sao mày không nói, tao không biết. (Yeah, right, you are never around and I'm fucking busy with loads of dishes, I should have had a pager to page you!). May mà đến lúc em muốn bỏ con bà nó đi luôn thì có một đứa vào phụ giúp cho tới lúc cửa hàng đóng cửa. Thôi từ nay em cạch kitchen ho với chả hen, làm bồi bàn thôi.
Thấy đời chán. Giờ mới hiểu sao gái ham giai giàu: vì không kiếm được việc làm và vì lười. Chắc em cũng sớm chuyển sở thích giai hot qua sugar daddy.
Thôi, em xì-chét một tí trên này thôi vì em không có tiền đi therapist.
Ngày mai trời lại sáng
Chán nhất trong các chuyện là việc làm. Em gửi resumé đi mấy accounting firm mà vẫn chưa có hồi âm. Thế nên trong lúc chờ nhận được công việc ổn định em vẫn phải lăng quăng đi làm việc vặt. Quán em làm bồi bàn tạm thời thì bao gồm lão boss looks-like-gay-in-denial-but-still-pretends-to-perv-on-girls & two waiters who can join the Queer As Folk cast. Một quán khác bán sôcôla em làm với vai trò kitchen hand (a.k.a mobile dishwasher) mới được buổi thứ hai em đã phải bỏ rồi. Chỗ đó nhìn rõ là sang trọng, có đến 4, 5 đứa bồi bàn mà chả hiểu sao thằng chủ chỉ chịu thuê 1 đứa kitchen hand cho mỗi shift. Em làm từ 5 giờ đến 11 giờ tối nhưng đến khoảng 9 giờ tối hôm qua thì cái kitchen như bãi chiến trường rồi mà đồ vẫn cứ tới tấp đem vào, em muốn bỏ mama nó giữa chừng. Điên tiết nhất là lúc mình đã để cái cốc có thìa sạch ra rồi mà mấy đứa waiter không để ý, lại quăng cả thìa bẩn vào. Nói với cái con waitress thì nó (in typical Aussie bitchiness) tưng tửng bảo sao mày không nói, tao không biết. (Yeah, right, you are never around and I'm fucking busy with loads of dishes, I should have had a pager to page you!). May mà đến lúc em muốn bỏ con bà nó đi luôn thì có một đứa vào phụ giúp cho tới lúc cửa hàng đóng cửa. Thôi từ nay em cạch kitchen ho với chả hen, làm bồi bàn thôi.
Thấy đời chán. Giờ mới hiểu sao gái ham giai giàu: vì không kiếm được việc làm và vì lười. Chắc em cũng sớm chuyển sở thích giai hot qua sugar daddy.
Thôi, em xì-chét một tí trên này thôi vì em không có tiền đi therapist.
Ngày mai trời lại sáng
Friday, July 13, 2007
The Graduate
Friday the 13th bị coi là ngày xui xẻo nhưng đối với em hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại. Mẹ em "âu yếm" nắm tay em lên xe buýt đến the Australian Institute of Sport. Đoạn đường đến trung tâm em đã qua lại nhiều lần nhưng lần này em tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh em đều thay đổi (bên cạnh các hàng quần áo đang on sale) vì chính lòng em có sự thay đổi lớn: hôm nay em đi graduate.
Thực tình trước ngày tốt nghiệp thì háo hức nhưng đến khi ngồi vào chỗ rồi nghe người ta đọc phát biểu em thấy buồn ngủ và muốn về cho nhanh. Thật khốn khổ cho em cái bà giúp SV mặc đồ lại quên không dùng kim đính hood vào gown của em làm em cứ thấp thỏm lo lên sân khấu mà rơi cái hood đấy. Cũng may mọi chuyện đều xuôi chèo mát mái.
Làm lễ tốt nghiệp xong thì mama của em, với bản tính lo xa, lại giục giã chụp ảnh cho nhanh để trả đồ mặc nên em was not in the best mood for posing. Kết quả là chả có ảnh nào fierceee như mấy em America's Next Top(less) Model hay "too hot to handle" như đã hứa được. Có mấy tấm ảnh mama em chụp nhưng do không có dây nối nên phải đợi đến khi mama về VN rồi nhờ bà chị iu quái của em upload giùm mới được. May mà đến phút cuối có một chị bạn mang máy ảnh riêng chụp được vài tấm rất politically correct nên upload lên ngay cho các tình yêu nghía qua.
The Graduate 2: Geeks gone wild
(don't judge the geek by her cover)
(don't judge the geek by her cover)
Oh, Mrs. Robinson, where art thou?
Saturday, April 28, 2007
Doors Wide Shut
Hôm qua không biết cảm giác gọi là sao nữa. Chính xác caught off guard 
Tối hôm qua, chừng 3 giờ sáng đang lờ đờ cố làm xong nốt bài tiểu luận để nộp chiều nay. Có tiếng hú hí, lè nhè say rượu của những đứa trong KTX mới đi club về. Tự dưng có tiếng gõ cửa phòng mình. Nghĩ: "Thôi chắc thằng say rượu, kệ cha nó". Lại có tiếng gõ cửa tiếp. Nhòm qua khe cửa, ngờ ngợ hình như thằng học cùng môn Management (thông cảm, mấy thằng blond ở đây trông lơ lớ như nhau với em). He hé cửa ra, trông nó như mới tắm xong, mặt không hề say mà hỏi vớ vẩn mấy câu về fire alarm. Nhìn thoáng qua thì tưởng chỉ cởi trần thôi mà glance xuống dưới thì... ôi thôi, chàng trong y phục của Adam. Chả hiểu sao giai trường em rất khoái chuồng cởi, từ Orientation week, Market day cho tới mấy cái trò dare. Cũng may là thằng đó trông cũng rất được chứ phải một bác lởm chắc em ngất ngay tại chỗ. Công nhận bọn Tây này quậy tưng bừng. The Dreamers-ish moment for 5s.
Đúng là thần may mắn mỉm cười với em trong phần thi nói của IELTS chiều nay. Em chuẩn bị tinh thần mấy đề tài về current affair, future career, nói chung hết sức PC thế mà cuối cùng vớ đúng được đề tài về MOVIES!!!!! YAY! Đúng là như con nghiện được chích thuốc phê. Just keep chích-ing, just keep chích-ing.
Tối hôm qua, chừng 3 giờ sáng đang lờ đờ cố làm xong nốt bài tiểu luận để nộp chiều nay. Có tiếng hú hí, lè nhè say rượu của những đứa trong KTX mới đi club về. Tự dưng có tiếng gõ cửa phòng mình. Nghĩ: "Thôi chắc thằng say rượu, kệ cha nó". Lại có tiếng gõ cửa tiếp. Nhòm qua khe cửa, ngờ ngợ hình như thằng học cùng môn Management (thông cảm, mấy thằng blond ở đây trông lơ lớ như nhau với em). He hé cửa ra, trông nó như mới tắm xong, mặt không hề say mà hỏi vớ vẩn mấy câu về fire alarm. Nhìn thoáng qua thì tưởng chỉ cởi trần thôi mà glance xuống dưới thì... ôi thôi, chàng trong y phục của Adam. Chả hiểu sao giai trường em rất khoái chuồng cởi, từ Orientation week, Market day cho tới mấy cái trò dare. Cũng may là thằng đó trông cũng rất được chứ phải một bác lởm chắc em ngất ngay tại chỗ. Công nhận bọn Tây này quậy tưng bừng. The Dreamers-ish moment for 5s.
Đúng là thần may mắn mỉm cười với em trong phần thi nói của IELTS chiều nay. Em chuẩn bị tinh thần mấy đề tài về current affair, future career, nói chung hết sức PC thế mà cuối cùng vớ đúng được đề tài về MOVIES!!!!! YAY! Đúng là như con nghiện được chích thuốc phê. Just keep chích-ing, just keep chích-ing.
Wednesday, February 28, 2007
Khủng khiếp mưa đá
Tối qua, một cơn mưa đá khủng khiếp trút xuống trung tâm thành phố Canberra. Đó là khoảng 11 giờ tối. Lúc đó tôi đang ở bếp, nghe tiếng mưa to dần rồi tiếng lộp bộp dữ dội trên mái nhà nên đoán chắc đó là mưa đá. Cả lũ lon ton ra ngoài ngắm nghía rồi thò tay ra xem mưa đá như thế nào. Viên đá giống như những cục đá lạnh mà thôi. Tuy nhiên, sự tò mò chuyển dần sang lo lắng khi mưa quá dữ dội đến mức trần nhà bắt đầu bị dột. Kí túc xá phát tiếng còi báo động tập trung tất cả mọi người. Cũng may là lúc đó tôi đang ở central block nên không sao chứ tất cả mấy đứa ở những block khác phải chạy qua vũng nước ngập và làn mưa thốc dữ dội, lúc đến nơi đứa nào cũng ướt như chuột lột và run cầm cập vì lạnh. Ground floor bị ngập ít nước và 3rd floor (tầng trên cùng) bị dột nên những đứa nào ở 2 tầng này là xui xẻo nhất (not me
Điện mất cho tới tận trưa nay. Trường bị ngập mưa đá và nhiều nơi bị thiệt hại nặng nên sinh viên được nghỉ đến thứ 2 tuần sau. Cả khu trung tâm đóng cửa vì phải sửa sang lại.
Nếu là một phim truyền hình/Hollywood chắc sẽ có nhiều chuyện gay cấn lắm đây. Kiểu như một thằng khùng lên take hostage, một anh bị bệnh đau tim bỗng bị tái phát, một chị bỗng lên cơn đau đẻ, 2 anh chị đang lái xe trên đường bỗng bị kẹt thế là "hí hí" với nhau, v.v... (sorry I watch too much soap)
An interesting experience. Đang tưởng tượng không biết mưa ếch thì sẽ dữ dội như thế nào nữa
Cũng may là mưa vào thứ 3 chứ rơi vào tối trước đó là thứ 2, khi mà TV đang chiếu lễ trao giải Oscar thì đau lắm!
Saturday, January 6, 2007
New Year's resolutions
In the tradition of Bridget Jones' New Year's Resolutions, I have set mine for this year:
- Graduate university
- Get a Permanent Residence
- Get a job
- Tone my abs and thighs
- Get (a) mad hot/sexy, funny/fun-loving boyfriend(s)
Don't think I ask for too much. I feel this is gonna be a tough but promising year
- Graduate university
- Get a Permanent Residence
- Get a job
- Tone my abs and thighs
- Get (a) mad hot/sexy, funny/fun-loving boyfriend(s)
Don't think I ask for too much. I feel this is gonna be a tough but promising year
Wednesday, December 20, 2006
Khốn nạn chuyện Permanent Residence
Khốn thị nạn. Chó chết. Fuck fuck fuck!!!
Người ta khi nộp đơn để lấy Permanent Residence thì chỉ lo đến chuyện có đủ tiêu chuẩn, điểm không, học đúng ngành chưa, etc. Mình thì có gần đủ các yêu cầu rồi bây giờ mới nảy lòi ra trục trặc về chuyện giấy khai sinh không đúng với passport và visa. It's a long story but the point is I need to ask the Department of Immigration and Multicultural Affairs of Australia to fix up the birthdate on my visa. Chả hiểu ông bạn nào của thầy u lại kêu tốt nhất là không thò chuyện trục trặc giấy tờ ra với bọn Úc vội, kể cả nếu có tờ chứng nhận lỗi in ấn của Sứ quán Việt Nam mấy năm về trước không nó nghi mình lừa đảo, lại cancel visa thì chết. Thế là bây giờ chẳng biết cơ hội bọn Úc chịu sửa visa cho mình là bao nhiêu, hỏi bây giờ thì sợ nó cancel visa mà chờ đến lúc tốt nghiệp thì lo làm không kịp. Còn có 1 kì học nữa thôi, lẽ ra phải chuyên tâm vào học hành mà bây giờ lại stress về một chuyện lẽ ra chẳng đáng là vấn đề.
Buồn tình làm quả spoof on America’s Next Top Model with my permanent residence story (those do not watch ANTM may not get “it”):
DIMA Officer: Will Mei and Angela please step forward? I only have one photo in my hands. The photo will represent the one still in the running towards becoming Australia’s Next Permanent Resident. The girl I do not call must immediately go back to your place, back your belongings and go back home. Mei, you have an excellent academic achievement but we still do not get a sense of who you are and we are not sure whether it’s the limitation of your inefficient English or your personality has not popped up yet. Being ANPR is not just about being knowledgeable but also being able to socialize, to speak English fluently.
Angela, we understand that you really want this which is an attitude we want to promote. We want ANPR to live, to breathe this, and to feel if I’m not gonna get this, I do not know what the hell I'm gonna do. You have a decent academic record, an all around Aussie personality but we are put off with the whole birthdate problem. So who goes home? The one who excels academically but lacks certain social skills and passion or the one with a reasonable academic record and a burning desire inside but is messed up with the birthdate on her visa?
[Drum rolls]
DIMA Officer: Angela. Don’t ever mess up again.
[Mei looks defeated. Angela gets the picture and starts sobbing.]
The end.
I'm off now.
Life is a bitch.
Người ta khi nộp đơn để lấy Permanent Residence thì chỉ lo đến chuyện có đủ tiêu chuẩn, điểm không, học đúng ngành chưa, etc. Mình thì có gần đủ các yêu cầu rồi bây giờ mới nảy lòi ra trục trặc về chuyện giấy khai sinh không đúng với passport và visa. It's a long story but the point is I need to ask the Department of Immigration and Multicultural Affairs of Australia to fix up the birthdate on my visa. Chả hiểu ông bạn nào của thầy u lại kêu tốt nhất là không thò chuyện trục trặc giấy tờ ra với bọn Úc vội, kể cả nếu có tờ chứng nhận lỗi in ấn của Sứ quán Việt Nam mấy năm về trước không nó nghi mình lừa đảo, lại cancel visa thì chết. Thế là bây giờ chẳng biết cơ hội bọn Úc chịu sửa visa cho mình là bao nhiêu, hỏi bây giờ thì sợ nó cancel visa mà chờ đến lúc tốt nghiệp thì lo làm không kịp. Còn có 1 kì học nữa thôi, lẽ ra phải chuyên tâm vào học hành mà bây giờ lại stress về một chuyện lẽ ra chẳng đáng là vấn đề.
Buồn tình làm quả spoof on America’s Next Top Model with my permanent residence story (those do not watch ANTM may not get “it”):
DIMA Officer: Will Mei and Angela please step forward? I only have one photo in my hands. The photo will represent the one still in the running towards becoming Australia’s Next Permanent Resident. The girl I do not call must immediately go back to your place, back your belongings and go back home. Mei, you have an excellent academic achievement but we still do not get a sense of who you are and we are not sure whether it’s the limitation of your inefficient English or your personality has not popped up yet. Being ANPR is not just about being knowledgeable but also being able to socialize, to speak English fluently.
Angela, we understand that you really want this which is an attitude we want to promote. We want ANPR to live, to breathe this, and to feel if I’m not gonna get this, I do not know what the hell I'm gonna do. You have a decent academic record, an all around Aussie personality but we are put off with the whole birthdate problem. So who goes home? The one who excels academically but lacks certain social skills and passion or the one with a reasonable academic record and a burning desire inside but is messed up with the birthdate on her visa?
[Drum rolls]
DIMA Officer: Angela. Don’t ever mess up again.
[Mei looks defeated. Angela gets the picture and starts sobbing.]
The end.
I'm off now.
Life is a bitch.
Subscribe to:
Posts (Atom)