Showing posts with label politics. Show all posts
Showing posts with label politics. Show all posts

Tuesday, November 11, 2008

Unsweet November




Đã không định đưa ảnh vì sinh nhật qua lâu rồi nhưng lâu lắm chẳng có cái entry nào trong blog nên post phát. Em giữ truyền thống chỉ post hình em cho các tình yêu nghía qua. Hờ hờ, xem fashion TV càng nhiều thì em càng phì nhiêu ra, thế mới hay!

Tháng 11 mà chẳng sweet November gì cả. Cuộc khủng hoảng tài chính ảnh hưởng đến Úc kinh thật. Em mất việc, từ giờ đến đầu năm sau cũng không có mấy job mà xin, đau khổ vãi.

Xem các đồng chí Mỹ rưng rưng nước mắt khi bác Obama thắng cử thấy cũng xúc động. Em thì lâu nay anti-Republican và cũng khá pro-Democrat by default nên tất nhiên là vui (dù trước đó 1st choice là Clinton). Bác Obama cũng may, đợt này cụ McCain gần đất xa trời với em bimbo Palin không thuyết phục được ngay cả dân Republican chứ nói gì đến mấy đứa swing voters. And while some landmark was made, ironically on the same day something never changed. Prop 8, the proposition which bans same-sex marriage, was passed in California. Oh well, less marriages, less divorces. And less kids. Cheers!

Thursday, April 24, 2008

Go fuck yourself, China!




Đcm bọn Tàu chó má!
I haven't felt such extreme disgust and anger for a long time.

Nếu ai theo dõi tin tức gần đây thì đều biết là những vụ biểu tình pro-Tibet khiến các nhà tổ chức thế vận hội lo sốt vó. Và Úc cũng không phải ngoại lệ. Trước ngày rước đuốc ở Canberra, hoàng loạt rào được đóng 2 bên đường để ngăn chặn tình trạng mấy đồng chí biểu tình nhảy ra tranh đuốc. Thế nhưng, trưa nay, tận mắt chứng kiến buổi đấu khẩu giữa Tàu lợn và nhóm pro-Tibet thì đã gây bất ngờ cho em. Cảm nhận là nhóm pro-Tibet biểu tình peaceful, chỉ đứng giơ khẩu ngữ "Free Tibet" or something like that. Tất nhiên là cũng có đồng chí hô hào một tí nhưng nói chung không có gì gọi là bạo lực. Trong khi đó đội ngũ hùng hậu Tàu lợn (OK, let's just call them Lợn to keep it short) with their hideous accent gào lên "One China" để gây uy hiếp. Hễ cứ thấy bóng dáng Tibet gì là chúng nó lao vào đấu võ mồm. Tội nhất là có 2 bạn Úc giăng cờ Tây Tạng và hô mấy câu ủng hộ Tibet bị 1 lũ đông như kiến xúm vào khủng bố. Khổ thân gái đẹp trai xinh bị bọn 4` bully ngay trên đất nước mình có đau không cơ chứ. Lúc đấy em và mấy đứa bạn đứng ngay sau 2 bạn này. Con bạn sợ quá kéo em ra. Em bảo sợ chó gì, chúng nó chỉ khủng bố tinh thần thôi chứ không dám đánh đâu. Nhưng xong rồi thấy chúng nó hăng máu quá cũng ớn, mà mình cũng chả phải political gì, chẳng qua là lâu nay pro anti-China hơn là pro-Tibet cộng thêm là muốn chạy theo đuổi kịp đoàn rước đuốc nên em chuồn sớm.

Lúc đầu em hơi ngạc nhiên là vì sao có ít người pro-Tibet ở chỗ trung tâm thế, hóa ra là các bạn í tụ họp ở công viên cách đó khoảng 5km. Có một nhóm mặc áo Amnesty International ưỡn ẹo trên cầu, vậy là cũng có thể nói là gián tiếp ủng hộ Tây Tạng. Wimp! Cảnh đấu khẩu/câu hay nhất đối với em ngày hôm nay là lúc bọn Lợn đang gào "One China" thì một anh pro-Tibet (with a very laid back Aussie, I-don't-give-a-fuck attitude) mới nói: "OK, one China". Bọn nó bỗng dịu lại. Then he added: "One China. One Tibet." Hahaha!

Trước khi em về, em cùng con bạn chụp ảnh với một bà người Tây Tạng, giơ cờ Tây Tạng. So glad I'm not Chinese. If there's any more moron assuming I'm Chinese and blabbing in Chinese without asking first, I'll punch them in the face.

In short, I'm for anyone against Lợn.

Wednesday, September 26, 2007

Bowing to Columbia

Buổi "nói chuyện" nảy lửa của tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad tại trường Đại học Columbia mới đây đúng là động trời và thấy cách trả lời + xử sự từ hai phía đều chứng tỏ những điểm nổi bật của hai văn hóa khác nhau này:


Mỹ - bất lịch sự và bully
Nếu đã thù hằn với tổng thống Iran và nước đó thì đừng mời đi còn nếu đã mời thì nên biết cách xử sự. Chứ ai đời khách vừa đến nơi đã kêu người ta là thiếu hiểu biết và độc tài (look who's talking! Nước Mỹ chuyên gia ủng hộ các nước có kẻ độc tài hợp tác với mình). Lại một lần nữa nước Mỹ đã chứng tỏ rằng nếu kẻ "độc tài" chống đối mình thì mình phải dìm nó trước.


Iran - đàn áp và in denial
Việc tổng thống Ahmadinejad phủ nhận sự kiện diệt chủng Do Thái chứng tỏ sự căm thù có thể khiến người giả ngu, giả mù, giả điếc. Ông cho rằng phụ nữ Iran có rất nhiều quyền tự do (ngoại trừ việc phụ nữ không thể travel mà không có một người đàn ông đi kèm, giá trị lời khai của phụ nữ chỉ có giá trị bằng một nửa so với một người đàn ông trước tòa, bị đánh nếu không ăn mặc đủ kín đáo, bị tống vào tù nếu kêu gọi nữ quyền, & một số điểm vớ vẩn khác nữa). Nhưng ngây thơ nhất có lẽ là chuyện tổng thống phủ nhận là nước ông không như Mỹ, không có người đồng tính (which might be true vì ở Iran ai là đồng tính thì bị tử hình rồi còn đâu).