Showing posts with label movie. Show all posts
Showing posts with label movie. Show all posts

Sunday, April 8, 2007

300 - Manhunt 480 B.C




Phim này chắc ai cũng nghe quảng cáo rồi. Em đọc báo thấy bọn critic có vẻ chê nhưng vì máu tham ngắm giai 6 pack (dù pack đã được digitally enhanced) nên em quyết đi xem phim này. Quả nhiên trong 300 anh nào anh nấy cũng lừng lững, oai phong lẫm liệt. Thích nhất anh Astinos (taste của em vẫn hơi teen), phải tội "teo" hơi sớm mà lại rất thê thảm. Khổ thân người bố thì lúc nào cũng lạnh lùng, nghiêm nghị, trước lúc ra trận lại còn có ý bảo "thôi thằng này có làm sao thì vẫn còn mấy thằng nữa" (ui, bố ơi là bố!). Lúc nhìn đoàn quân Ba Tư đông kín như kiến, đối với bất kì kẻ bình thường nào thì chí ít cũng phải có chút lo lắng thế mà chú Stelios cười nhe nhởn vì đây có thể là "glorious death" của mình (men are crazy!). Anh đóng vai vua Leonidas thì dũng mãnh khỏi nói rồi, lại còn rất điềm tĩnh, tỉnh táo, đúng là tố chất của một leader đỉnh. Xem phim này thấy có điểm khá tương đồng với Alexander là người chỉ huy oai hùng, thét 1 tiếng là cả lũ quỳ phục và có phần "cứng đầu" chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Đoạn gần cuối phim thì lại vợ con trên cánh đồng mơ màng dưới nắng hoàng hôn, chỉ còn thiếu đoạn nhạc "ờ ớ ơ" nữa là thành Gladiator 2.

Phim này toàn đực rựa, moi mãi mới ra em Lena Heady trong vai hoàng hậu. Hồi xem Imagine Me & You đã thích em này, giờ càng kết hơn. Em đó trong 300 cá tính phết, không vì mình là phụ nữ mà để bị coi thường. Đoạn tên sứ thần Ba Tư nói: "Why does this woman think she can speak amongst men?", em ấy cho luôn 1 câu: "Because only Spartan women give birth to real men." Phim còn có một em xinh đẹp "lên đồng" ở Oracle hấp dẫn phết. Gái trong phim này cũng giống như giai, rất thiếu thốn vải mặc (praise the Lord that they had not invented bras back then ).

Hóa ra đứa đóng vai vua Xerxes là Rodrigo Santoro. Không ngờ chàng hóa trang vào trông lại kinh dị đến đến thế! Mấy bạn giai Ba Tư thích đánh eye shadow, trông nửa nam nửa nữ mà em thấy không có transvestite hay ban nhạc punk Iran nào nổi nhỉ?

Nói chung là em chấm phim này. Phim kĩ xảo cao, máu me tung toé, chân tay rơi rụng, da thịt hở nhiều. Phim blockbuster chỉ nên đòi hỏi đến thế

Thursday, February 22, 2007

Nụ hôn cuối cùng dành cho ai?




Spoiler alert!




Jenna: Do you remember the day my grandmother died? Remember how they let me in so I could kiss her goodbye?
...

Michael: I'm begging you. Please love me enough to let us go back to the way things were.
Jenna: I don't think I can, Michael.



Jenna mở cửa để trao nụ hôn tạm biệt Michael, nụ hôn cuối cùng?

Saturday, January 20, 2007

Marie Antoinette - Let's rock 'n' roll, baby!




[Sofia Coppola's] historical biopic plays like a pop video, with Kirsten Dunst as the doomed 18th century French queen acting like a teenage flibbertigibbet intent on being the leader of the cool kids' club."
Leah Rozen, PEOPLE


Nếu như không biết đây là phim của Sofia Coppola, chắc có người cũng nghĩ đây là một phim đầu tay của một đạo diễn trẻ do hãng MTV đặt mua. Tiết tấu phim nhanh, nhạc punk xập xình, màu sắc vui tươi, không có kiểu nghiêm trang nặng nề vốn có trong các phim period. Thế nhưng nếu nghĩ kĩ thì đây là một bước thử nghiệm mang đầy tính may rủi của Sofia. Cô không những xây dựng một hình ảnh Marie Antoinette hoàn toàn khác so với tâm niệm người đời mà thế giới xung quanh Marie cũng đầy sức sống để người xem có thể cảm được cho cô.

15 tuổi, Marie phải rời xa gia đình, mảnh đất Áo thân yêu để đi "làm dâu" nước Pháp. Vừa mới đặt chân tới vùng đất mới, cô bị truất đi mọi thứ, từ người hầu cận, con cún con đến cả bộ quần áo. Cô đã đến "quê hương" mới nên phải nhập gia tùy tục. Chưa hết tủi vì bị chối bỏ mọi thứ thuộc về quê nhà, Marie phải cưới vị vua tương lai của nước Pháp, Louis XVI, mà chưa hề có tình cảm gì. Tất cả mới chỉ là sự khời đầu của một cuộc đời đầy chông gai cho Marie.

Sống giữa một thế giới toàn những người xa lạ và những quy định, phép tắc ngặt nghèo khiến Marie cô đơn buồn chán. Cuộc sống không tình dục của cô với Louis là đề tài để mọi người chế móc vì sao mãi mà nước Pháp vẫn chưa có một ông vua con. Tủi phận, chán chường, cô lao vào ăn chơi, cờ bạc, nhạc kịch để quên sầu. Cho đến khi Marie hạ sinh lần lượt hai đứa con rồi, sợi dây tình cảm giữa Marie và Louis hoàn toàn dựa trên xã giao. Marie vẫn như đứa trẻ mới lớn, mơ mộng được một chàng kị sĩ/hoàng tử/some sexy man đưa tới một vùng đất mới xa xôi (like any young girl). Thế nên không có gì khó hiểu khi cô ngả vào vòng tay của bá tước Axel von Fersen mà không hề cảm thấy áy náy với người chồng.

Nếu như danh tiếng ăn chơi trác táng của Marie bị người đời căm ghét và cho đó là lí do vì sao người dân bị bần cùng đến mức nổ ra cuộc khởi nghĩa thì trong phim cô được miêu tả như một người bàng quang, mơ hồ về thế giới bên ngoài. Làm sao mà cô hiểu thấu cuộc sống được khi cả đời cô sống trong nhung lụa? Câu nói nổi tiếng "If they have no bread, then let them eat cake" thực chất là chuyện thêu dệt sự ngờ nghệch của Marie. Lời đồn về những cuộc thác loạn của vị nữ hoàng này cũng không được nhắc tới. Liệu chăng có ý rằng tất cả những điều tiếng lâu nay về Marie Antoinette hoàn toàn là phóng đại để cô làm vật hiến nạp cho cuộc khởi nghĩa?

Nếu bạn không mong chờ một bộ phim politically correct về một nhân vật mang tính lịch sử mà là một góc nhìn khác biệt về cuộc đời thăng trầm của một người phụ nữ có thế lực thì có thể Marie Antoinette sẽ không khiến bạn phật ý. Sofia Coppola vốn hay làm phim về sự cô đơn, tâm tư, khát vọng trong thế giới nội tâm của những cô gái mới lớn và bộ phim này cũng không nằm ngoài khuôn khổ đó. Cho dù bộ phim có phần hơi loãng nhưng cách làm phim mang tính thể nghiệm (có thể gây phản cảm bởi quá hiện đại) và diễn xuất first-class của Kirsten Dunst rất đáng để xem.

Rating: 6.5/10


Lần đầu tiên được đi xem ở Premium Class Cinema nên viết mấy dòng để làm kỉ niệm

Friday, December 1, 2006

Điện ảnh Việt Nam: Sau gay thì đến lesbian




This is an excerpt from the article on vnexpress.net


Linh Nga làm phim về đề tài đồng tính nữ

Bộ phim tốt nghiệp "Quỳnh" của Linh Nga đã tạo ấn tượng khá mạnh, không chỉ giúp chị đạt vị trí thủ khoa trong kỳ thi tốt nghiệp khoa đạo diễn ĐH Sân khấu Điện ảnh Hà Nội mà còn thu hút được sự chú ý của giới chuyên môn bởi những ý tưởng mới lạ và táo bạo.

- Chị có thể nói một chút về tác phẩm "Quỳnh"?

- Đó là một bộ phim ngắn đề cập trực tiếp tới vấn đề đồng tính luyến ái. Nhân vật chính là Quỳnh, một cô gái sinh ra trong gia đình không mấy hạnh phúc: Cha nghiện rượu, cờ bạc, vũ phu, mẹ nhu nhược, yếu đuối. Khi người cha tàn bạo quyết định sẽ bán cô để trả nợ cờ bạc, Quỳnh đã bỏ trốn.

Cô không ngờ rằng mình vừa thoát ra khỏi vũng lầy này đã lập tức rơi vào cái bẫy khác. Quỳnh bị Hương lôi kéo vào con đường đồng tính và theo đó là một chuỗi những đau đớn, tủi nhục và mất mát trước khi có thể tự đứng dậy làm lại cuộc đời.


- Một bộ phim ngắn cần một điểm nhấn. Vậy đâu là điểm nhấn trong "Quỳnh"?

- Điểm nhấn trong Quỳnh cũng chính là đoạn cao trào của phim. Khi mẹ Quỳnh tận mắt chứng kiến con gái mình quan hệ tình dục với một người con gái khác, bà đã hoảng loạn và tìm đến cái chết. Tôi để hai sự kiện này xảy ra cùng một thời điểm để làm nổi bật tính bi kịch. Một bên thì tìm đến cái chết, còn một bên thì... hoan lạc.

.....


- Đồng tính đối với điện ảnh thế giới vẫn là một trong những chủ đề nhạy cảm. Riêng đối với điện ảnh Việt Nam thì nó gần như là một "vùng cấm". Chị nghĩ gì khi mạo hiểm bắt tay thực hiện bộ phim này?

- Tôi biết mình mạo hiểm. Làm phim về đồng tính có thể được chấp nhận nhưng nguy cơ bị gạt bỏ hoàn toàn cũng rất cao. Hơn nữa đây lại là tác phẩm tốt nghiệp của tôi. Mọi người vì thế đều tỏ ý lo sợ cho tôi, ngay cả Khánh Thi là một người bạn cũ, người đã chấp nhận mạo hiểm cùng tôi cũng luôn nói "Tôi tin bà nhưng vẫn sợ...".

Tuy nhiên, tôi có nói với mọi người rằng: "Mình làm bộ phim này không phải vì điểm. Mình làm vì mình yêu và cần phải làm nó". Tôi nghĩ rằng đã là nghệ sĩ thì trước tiên phải yêu tác phẩm của mình rồi sau đó hãy tính đến những điều khác... Hơn nữa vấn đề tôi đề cập chính ở đây là về những con người bình thường bị lôi kéo vào con đường đồng tính chứ không phân tích về hiện tượng đồng tính.

- Chị muốn gửi gắm điều gì trong bộ phim "Quỳnh"?

- Tôi muốn đưa ra lời cảnh báo cho xã hội về những nguy cơ tiềm ẩn của đồng tính. Mong muốn mỗi con người hãy tiếp tục đi lên, tiếp tục sống cho dù trong quá khứ đã xảy ra bất cứ điều gì.

Hãy lắng nghe lời tự sự cuối phim của nhân vật Quỳnh: "Những con đường xa và khó cho một đời người. Ngày một khó hơn khi muốn thay đổi. Sống là bước đi. Nhưng ai khẳng định sẽ không bao giờ khác. Mỗi thất bại là một lần lớn khôn, nhưng sao những lỗi lầm ấy cứ ăn sâu vào tim, hòa vào máu, vào thời gian, vào nỗi cô độc trên những con đường. Tôi đi!".






Wow! It says "những ý tưởng mới lạ và táo bạo" but I'm not sure what the fack the reporter is on crack about. I feel the overwhelming sense of disgust and negativity towards homosexuality as in every single movie made in Vietnam, a melodramatic and victimizing perception of Vietnamese women. The story remotely reminds me of "Heavenly Creatures" in which the mother of one girl dies. But at least the girl in "Quỳnh" isn't a psychopath who murders her own mother. Cheers to the progression!!!

Another note: I've heard stories about parents who mistreat their kids, disdown them, even threaten to kill them 'cause they are gay but I've never heard any parent committed suicide for that. Maybe that's what "mới lạ và táo bạo" the bitch was talking about. That's HOT! The mother could suffer living with her abusive husband but could not bear her daughter having sex with another chick? This may sound cold-hearted but I do not have empathy for the dumbass who takes her own life partly because of her kid's sexual orientation. Accept her, love her, hate her, disown her, do whatever the shit you want to but DO NOT KILL YOURSELF! I wouldn't even hate my kids if they were into animals (assume I will have kids).

So important lesson, kids! In Vietnam, it's fine to cheat, to lie, to violate certain laws... but do not have sex with someone of the same sex, okay? That's all what your parents ask of you. Be a good kid!

Friday, November 3, 2006

The Vu scale




Many of you probably have heard about the Kinsey scale which measures sexual orientation. I myself have decided to create a scale called “Vu scale” which attempts to measure people's appetite for cinema (or cine orientation). The scale is as follows:

1 - Cinephobe
You hate movies with passion. You don't understand why the freak people would spend millions of dollars to make some piece of shit that they call art form or entertainment.

2 - Cineflexible
You don't really get the love of cinelovers/cinephiles but it doesn't hurt to watch a movie once in a while.

3 - Cinegoer
You are neutral, neither hate nor obsessed about movies.

4 - Cinelover
You love movies. Period.

5 - Cinephile (a.k.a cine-slave, cine-freak, cine-whore, cine-maniac, cine-fanatic, cine-fundamentalist, cine-junkie... you name it)
Life without movies is like life without oxygen. You totally surrender yourself to the moment a movie starts. Words can't express your passion for movies.


I borderline between 4 and 5 coz I don't believe much in absolution but I'm effing obsessed with movies so a rating of 5 seems more appropriate.

Which team are you on?