Showing posts with label moviereview. Show all posts
Showing posts with label moviereview. Show all posts

Sunday, August 9, 2009

Gia - Hell on earth, heaven on earth

Hôm nay dọn đồ để move out tự dưng lại thấy mấy tờ draft viết review cho phim Gia vài năm về trước mà vẫn chưa hoàn thành. Bỗng cảm thấy như tìm lại một phần trong tâm hồn. Hình như những lo toan bộn bề trong cuộc sống đã khiến mình chai sạn mà không thể cầm bút viết tiếp được nữa.



Cô là chuẩn mực của sắc đẹp. Một vẻ đẹp mạnh mẽ, ngang tàng, hoang dại, mê hoặc đến sững sờ. Một con ngựa bất kham, nổi loạn, bốc đồng, coi trời bằng vung. Họ si mê cô như nữ thần. Họ săn đón, ưu đãi, cung phụng cô. Cô sống giữa nhung lụa, những lời tán tụng, những kẻ giàu có thân thế. Dường như không có thứ gì vượt ngoài tầm tay của cô. Nhưng khi ánh đèn vụt tắt, trút bỏ lại những bộ quần áo lộng lẫy, tôi thấy một bóng dáng bơ vơ, ngơ ngác, kiếm tìm thiên đường tình thương mà cô hằng mơ ước từ thủa bé.

Gia là huyền thoại của ngành người mẫu. Thời trang không phải là nghệ thuật, cũng không phải là văn hóa. Nó là một ngành quảng cáo, là tiền bạc. Nó có một ma lực cuốn cả xã hội vào vòng xoáy của nó. Hàng loạt người mẫu, ai cũng giống ai, đẹp đồng đều như một thứ hàng công nghiệp. Nhưng Gia đã thổi hồn vào cái ngành phù phiếm này. Không ngoan ngoãn, tươi cười, mặc quần áo thẳng thớm như những cô gái khác, Gia luộm thuộm, ngổ ngáo, lạnh lùng. Nhưng chính vẻ mặt cá tính của Gia đã mở đường cho cả thế hệ người mẫu "lạnh như tiền" sau này, tuy rằng họ thiếu cái hồn của cô. Đôi mắt của Gia như có một sức hút vô hình, thách thức và bí ẩn, chất chứa một nỗi suy tư. Cô là một hòn ngọc trong đầm mới được khám phá. Tất cả bị thôi miên, điên đảo vì cô. Các hãng lao tới mời mọc, ưu đãi cô. Nhưng ngành thời trang cũng như một thứ ma túy. Nó quyến rũ, hấp dẫn và cực lạc trong phút chốc bao nhiêu thì sau cơn mê quằn quại bấy nhiêu.

Gia thừa hiểu thế giới phù du cô mới chập chững bước vào. Họ không cần "cái tôi" mà chỉ là vẻ bề ngoài họ muốn. Cô là con búp bê để họ chăm chút khi còn đắt giá, là một mỏ vàng để họ khai thác đến khi cạn kiệt. Cô hưởng thụ tiền bạc, danh tiếng, tình dục. Nhưng Gia chưa bao giờ đánh mất chính mình. Trong sâu thẳm tâm hồn, cô mãi là một đứa trẻ khao khát tình thương. Gia trèo lên giường bệnh, nũng nịu như một chú mèo con với Wilhelmina, người đại diện của cô, khi mà các người mẫu khác tất tả kiếm tìm công ty thay thế. Cô khóc lóc, van xin người mẹ đừng bỏ rơi cô. Cô chạy ra ngoài hành lang không mảnh vải che thân, nài nỉ cô bạn gái Linda ở lại với mình. Và rồi cô khóc. Khóc vì cô đơn, vì mọi người cô yêu thương trong đời cứ lần lượt bỏ đi...

Sunday, April 8, 2007

300 - Manhunt 480 B.C




Phim này chắc ai cũng nghe quảng cáo rồi. Em đọc báo thấy bọn critic có vẻ chê nhưng vì máu tham ngắm giai 6 pack (dù pack đã được digitally enhanced) nên em quyết đi xem phim này. Quả nhiên trong 300 anh nào anh nấy cũng lừng lững, oai phong lẫm liệt. Thích nhất anh Astinos (taste của em vẫn hơi teen), phải tội "teo" hơi sớm mà lại rất thê thảm. Khổ thân người bố thì lúc nào cũng lạnh lùng, nghiêm nghị, trước lúc ra trận lại còn có ý bảo "thôi thằng này có làm sao thì vẫn còn mấy thằng nữa" (ui, bố ơi là bố!). Lúc nhìn đoàn quân Ba Tư đông kín như kiến, đối với bất kì kẻ bình thường nào thì chí ít cũng phải có chút lo lắng thế mà chú Stelios cười nhe nhởn vì đây có thể là "glorious death" của mình (men are crazy!). Anh đóng vai vua Leonidas thì dũng mãnh khỏi nói rồi, lại còn rất điềm tĩnh, tỉnh táo, đúng là tố chất của một leader đỉnh. Xem phim này thấy có điểm khá tương đồng với Alexander là người chỉ huy oai hùng, thét 1 tiếng là cả lũ quỳ phục và có phần "cứng đầu" chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Đoạn gần cuối phim thì lại vợ con trên cánh đồng mơ màng dưới nắng hoàng hôn, chỉ còn thiếu đoạn nhạc "ờ ớ ơ" nữa là thành Gladiator 2.

Phim này toàn đực rựa, moi mãi mới ra em Lena Heady trong vai hoàng hậu. Hồi xem Imagine Me & You đã thích em này, giờ càng kết hơn. Em đó trong 300 cá tính phết, không vì mình là phụ nữ mà để bị coi thường. Đoạn tên sứ thần Ba Tư nói: "Why does this woman think she can speak amongst men?", em ấy cho luôn 1 câu: "Because only Spartan women give birth to real men." Phim còn có một em xinh đẹp "lên đồng" ở Oracle hấp dẫn phết. Gái trong phim này cũng giống như giai, rất thiếu thốn vải mặc (praise the Lord that they had not invented bras back then ).

Hóa ra đứa đóng vai vua Xerxes là Rodrigo Santoro. Không ngờ chàng hóa trang vào trông lại kinh dị đến đến thế! Mấy bạn giai Ba Tư thích đánh eye shadow, trông nửa nam nửa nữ mà em thấy không có transvestite hay ban nhạc punk Iran nào nổi nhỉ?

Nói chung là em chấm phim này. Phim kĩ xảo cao, máu me tung toé, chân tay rơi rụng, da thịt hở nhiều. Phim blockbuster chỉ nên đòi hỏi đến thế

Saturday, January 20, 2007

Marie Antoinette - Let's rock 'n' roll, baby!




[Sofia Coppola's] historical biopic plays like a pop video, with Kirsten Dunst as the doomed 18th century French queen acting like a teenage flibbertigibbet intent on being the leader of the cool kids' club."
Leah Rozen, PEOPLE


Nếu như không biết đây là phim của Sofia Coppola, chắc có người cũng nghĩ đây là một phim đầu tay của một đạo diễn trẻ do hãng MTV đặt mua. Tiết tấu phim nhanh, nhạc punk xập xình, màu sắc vui tươi, không có kiểu nghiêm trang nặng nề vốn có trong các phim period. Thế nhưng nếu nghĩ kĩ thì đây là một bước thử nghiệm mang đầy tính may rủi của Sofia. Cô không những xây dựng một hình ảnh Marie Antoinette hoàn toàn khác so với tâm niệm người đời mà thế giới xung quanh Marie cũng đầy sức sống để người xem có thể cảm được cho cô.

15 tuổi, Marie phải rời xa gia đình, mảnh đất Áo thân yêu để đi "làm dâu" nước Pháp. Vừa mới đặt chân tới vùng đất mới, cô bị truất đi mọi thứ, từ người hầu cận, con cún con đến cả bộ quần áo. Cô đã đến "quê hương" mới nên phải nhập gia tùy tục. Chưa hết tủi vì bị chối bỏ mọi thứ thuộc về quê nhà, Marie phải cưới vị vua tương lai của nước Pháp, Louis XVI, mà chưa hề có tình cảm gì. Tất cả mới chỉ là sự khời đầu của một cuộc đời đầy chông gai cho Marie.

Sống giữa một thế giới toàn những người xa lạ và những quy định, phép tắc ngặt nghèo khiến Marie cô đơn buồn chán. Cuộc sống không tình dục của cô với Louis là đề tài để mọi người chế móc vì sao mãi mà nước Pháp vẫn chưa có một ông vua con. Tủi phận, chán chường, cô lao vào ăn chơi, cờ bạc, nhạc kịch để quên sầu. Cho đến khi Marie hạ sinh lần lượt hai đứa con rồi, sợi dây tình cảm giữa Marie và Louis hoàn toàn dựa trên xã giao. Marie vẫn như đứa trẻ mới lớn, mơ mộng được một chàng kị sĩ/hoàng tử/some sexy man đưa tới một vùng đất mới xa xôi (like any young girl). Thế nên không có gì khó hiểu khi cô ngả vào vòng tay của bá tước Axel von Fersen mà không hề cảm thấy áy náy với người chồng.

Nếu như danh tiếng ăn chơi trác táng của Marie bị người đời căm ghét và cho đó là lí do vì sao người dân bị bần cùng đến mức nổ ra cuộc khởi nghĩa thì trong phim cô được miêu tả như một người bàng quang, mơ hồ về thế giới bên ngoài. Làm sao mà cô hiểu thấu cuộc sống được khi cả đời cô sống trong nhung lụa? Câu nói nổi tiếng "If they have no bread, then let them eat cake" thực chất là chuyện thêu dệt sự ngờ nghệch của Marie. Lời đồn về những cuộc thác loạn của vị nữ hoàng này cũng không được nhắc tới. Liệu chăng có ý rằng tất cả những điều tiếng lâu nay về Marie Antoinette hoàn toàn là phóng đại để cô làm vật hiến nạp cho cuộc khởi nghĩa?

Nếu bạn không mong chờ một bộ phim politically correct về một nhân vật mang tính lịch sử mà là một góc nhìn khác biệt về cuộc đời thăng trầm của một người phụ nữ có thế lực thì có thể Marie Antoinette sẽ không khiến bạn phật ý. Sofia Coppola vốn hay làm phim về sự cô đơn, tâm tư, khát vọng trong thế giới nội tâm của những cô gái mới lớn và bộ phim này cũng không nằm ngoài khuôn khổ đó. Cho dù bộ phim có phần hơi loãng nhưng cách làm phim mang tính thể nghiệm (có thể gây phản cảm bởi quá hiện đại) và diễn xuất first-class của Kirsten Dunst rất đáng để xem.

Rating: 6.5/10


Lần đầu tiên được đi xem ở Premium Class Cinema nên viết mấy dòng để làm kỉ niệm