OK, I'm sooo fucking pissed off right now. My friend/flatmate's boyfriend is a fucking annoying douchebag that I have put up with for so long. First I tried to be nice with him, later on I gave up and started ignoring him. Doesn't work. I still have to see him everyday coz he's a loser latching on his g/f day and night. I don't mind that he practically lives in the apartment without paying any rent but I can't stand living with someone cocky and aggressive. He can be nice sometimes but his attitude just annoys the fuck out of me most of the time. Not just me but the girl living in this apartment before me also had problems with him. As I haven't got a proper full-time job, I can't move out just yet. And even if I have (which hopefully will be soon), I still have to put a lot of thought into it because right now I'm not paying much for the rent and it's a nice apartment.
If you were in my situation, would you decide to move out or put up with it?
Sunday, November 25, 2007
Thursday, November 1, 2007
Bao giờ cho đến tháng 10
Tháng 10 quả là tháng sexfest (by Vietnamese standard) của làng giải trí.
Đầu tiên là vụ phim sex của em Thùy Linh (a.k.a Vàng Anh), mà cái này thì chắc ai cũng biết (và đã xem). Dư luận về vụ này cũng có nhiều luồng khác nhau, phần lớn chỉ trích, phần còn lại thì *nhân đạo* hô hào giang vòng tay cứu giúp em Thùy Linh khỏi lối sống trụy lạc và phần nhỏ thì bỉ kiểu đạo đức giả và làm tiền của báo chí VN. Xin trích câu em thích nhất trong blog anh Linh về vụ này: "Nói chung giới báo chí Việt Nam cần phân hóa, tờ nào nghiêm túc thì phải thật nghiêm túc, tờ nào lá cải cũng cho ra lá cải, chứ cái tình trạng trang 1 nghiêm túc in hình Chủ tịch nước, trang 2 bình luận bức xúc về nền giáo dục Việt Nam, trang 4 đăng tin Britney Spears bị xoạc váy không có quần lót kèm ảnh minh họa, trang 6 hình capture từ video Thùy Linh làm tình “thác loạn” với bạn trai, hình như đang là tình trạng chung của hầu hết các tờ báo Việt Nam."
Vụ thứ nhì là em Tila Nguyễn ra mắt reality dating show mới A shot at love with Tila Tequila. Em hơi thắc mắc là báo chí VN, với cái bệnh hay bắt quàng làm họ, lại không đăng tin có một em người Mỹ gốc Việt là nhân vật chính trong No.1 hit show của MTV. Lí do có lẽ là vì em Tila không đạt tiêu chuẩn "công, dung, ngôn, hạnh" khi đi làm người mẫu cho Playboy, Maxim và nội dung hifi của show đó (đến mức mấy cụ Christian còn phản đối trên CNN), 16 giai và 16 gái uýnh nhau để giành em này. Nói chung là đến Nhật kí Vàng Anh Chích Bông gì còn bị chỉ trích thì thôi cái show này bị bộ kiểm duyệt loại từ vòng gửi xe.
Vụ thứ 3 là "Vietnamese pie" của Việt Nam có tên là Trong Sáng của light, a coming-of-age story về một cậu bé bối rối trước những cảm xúc mới lớn, chuẩn bị ra mắt. But to be honest, the trailer looks more likely to fit on Disney Chanel than Adults Only so don't get so excited, folks!
Vụ cuối cùng là Soap Bubbles, một phim "đạo diễn người Việt đầu tiên làm do Hollywood đầu tư" - phanxine. Chàng là sát thủ cô đơn. Nàng là gái làng chơi cô đơn. Cả hai đều tìm kiếm một người chia sẻ. Vietnam's answer to Fallen Angels by Wong Kar Wai?
Thôi, em buồn ngủ quá. Bái bai cả nhà.
Bao giờ cho đến tháng 10... năm sau...
Wednesday, October 24, 2007
My super sweet/sour 22
***Vì lí do privacy và không muốn cạnh tranh nhan sắc với mấy em hot chick nên tạm thời em không post hình ai ngoài em ra***
Sweet là vì mấy đứa bạn thân nhất đến, túm tụm tán phét đến nửa đêm và cũng có thể đây là lần cuối em tổ chức sinh nhật ở Canberra.
Sour là vì đến hơn một nửa số đứa được mời không đến được vì bận học thi. Một đứa bạn khá thân thì không đến được không rõ là vì nó quên hay nó mải đi làm thêm (which I didn't even care 'cause I was too pissed off and offended).
Năm nay em làm không được "hoành tráng" như năm ngoái vì em mời ít hơn và một phần nữa là em cũng chưa bao giờ thực sự háo hức mấy cái chuyện sinh nhật. Sinh nhật với em cũng chỉ như là một buổi gathering với mấy đứa bạn thân thôi. Quà cáp cũng chả được bao nhiêu. Mỗi lần chúng nó hỏi em thích quà gì, em bảo: "Just give me a cheque". Đơn giản mà thực tế
Vèo một phát đã 22 tuổi. Ở quê thì chắc đã một nách 2 con. Em thì vẫn lông bông, chả có việc ổn định, chả muốn settle down, chả khoái trẻ con. Thôi, cứ go with the flow, que sera sera.
Wednesday, September 26, 2007
Bowing to Columbia
Buổi "nói chuyện" nảy lửa của tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad tại trường Đại học Columbia mới đây đúng là động trời và thấy cách trả lời + xử sự từ hai phía đều chứng tỏ những điểm nổi bật của hai văn hóa khác nhau này:
Mỹ - bất lịch sự và bully
Nếu đã thù hằn với tổng thống Iran và nước đó thì đừng mời đi còn nếu đã mời thì nên biết cách xử sự. Chứ ai đời khách vừa đến nơi đã kêu người ta là thiếu hiểu biết và độc tài (look who's talking! Nước Mỹ chuyên gia ủng hộ các nước có kẻ độc tài hợp tác với mình). Lại một lần nữa nước Mỹ đã chứng tỏ rằng nếu kẻ "độc tài" chống đối mình thì mình phải dìm nó trước.
Iran - đàn áp và in denial
Việc tổng thống Ahmadinejad phủ nhận sự kiện diệt chủng Do Thái chứng tỏ sự căm thù có thể khiến người giả ngu, giả mù, giả điếc. Ông cho rằng phụ nữ Iran có rất nhiều quyền tự do (ngoại trừ việc phụ nữ không thể travel mà không có một người đàn ông đi kèm, giá trị lời khai của phụ nữ chỉ có giá trị bằng một nửa so với một người đàn ông trước tòa, bị đánh nếu không ăn mặc đủ kín đáo, bị tống vào tù nếu kêu gọi nữ quyền, & một số điểm vớ vẩn khác nữa). Nhưng ngây thơ nhất có lẽ là chuyện tổng thống phủ nhận là nước ông không như Mỹ, không có người đồng tính (which might be true vì ở Iran ai là đồng tính thì bị tử hình rồi còn đâu).
Mỹ - bất lịch sự và bully
Nếu đã thù hằn với tổng thống Iran và nước đó thì đừng mời đi còn nếu đã mời thì nên biết cách xử sự. Chứ ai đời khách vừa đến nơi đã kêu người ta là thiếu hiểu biết và độc tài (look who's talking! Nước Mỹ chuyên gia ủng hộ các nước có kẻ độc tài hợp tác với mình). Lại một lần nữa nước Mỹ đã chứng tỏ rằng nếu kẻ "độc tài" chống đối mình thì mình phải dìm nó trước.
Iran - đàn áp và in denial
Việc tổng thống Ahmadinejad phủ nhận sự kiện diệt chủng Do Thái chứng tỏ sự căm thù có thể khiến người giả ngu, giả mù, giả điếc. Ông cho rằng phụ nữ Iran có rất nhiều quyền tự do (ngoại trừ việc phụ nữ không thể travel mà không có một người đàn ông đi kèm, giá trị lời khai của phụ nữ chỉ có giá trị bằng một nửa so với một người đàn ông trước tòa, bị đánh nếu không ăn mặc đủ kín đáo, bị tống vào tù nếu kêu gọi nữ quyền, & một số điểm vớ vẩn khác nữa). Nhưng ngây thơ nhất có lẽ là chuyện tổng thống phủ nhận là nước ông không như Mỹ, không có người đồng tính (which might be true vì ở Iran ai là đồng tính thì bị tử hình rồi còn đâu).
Saturday, September 1, 2007
Love and Disfigurement
I started thinking more about this topic since I got into a 'lil fight with my flatmate and her b/f as we were watching Fantastic Four. (Sorry for spoiling some parts to those who haven't seen it). Basically a guy in the Fantastic 4 became a large, rock-like creature. His disfigurement caused his wife to abandon him but he later found love with a blind woman. I commented that seemed like only blind people could love a disfigured person. OK, I have nothing against disfigured people. I can be friends with, love them in a non-romantic way. Or I can remain loving someone after they become disfigured. But I just can't imagine loving someone who has been already disfigured. Maybe I'm superficial or whatever but part of love, of attraction is the physical aspect, right? I'm not saying they have to be Greek-god looking but at least not making me afraid to look at. Just think about disfigured people in classic literature such as the Hunchback or the Phantom, they both have unrequited love or in Fantastic 4 the writers have to resort to the idea of the love object is a blind woman so it is more believable.
Anyway my flatmate (let's call her A) told me that was so mean. Her b/f (call him B) said what inside was what counted (cliché at best!!!). I asked him: "Would you love A if she were disfigured?" He didn't answer and A was sulking that it was a mean question. Well, either I'm mean or they are naive/hypocritical. Or both.
Anyway my flatmate (let's call her A) told me that was so mean. Her b/f (call him B) said what inside was what counted (cliché at best!!!). I asked him: "Would you love A if she were disfigured?" He didn't answer and A was sulking that it was a mean question. Well, either I'm mean or they are naive/hypocritical. Or both.
Tuesday, August 14, 2007
Brandi Carlile - The Story
Tình trạng của Grey's Anatomy là càng ngày càng giống The Obvious Crap (The O.C) không chỉ ở chuyện hook-up loạn xạ, các nhân vật quằn quại and act like kids mà về khoản nhạc nhẽo cũng chiếm tính quan trọng. Các ban nhạc indie hay ca sĩ khởi điểm trên Myspace có thể lên tiên nếu bài hát được nhét vào (usually out of place) một cảnh kịch tính trong phim.
Gần đây nhất là sự nổi lên của bài hát The Story của Brandi Carlile mà trên album nào của bạn này cũng phải dán thêm cái mác "Single The Story featured on Grey's Anatomy", cứ như bà con đi mua đĩa vì nó xuất hiện trên show đấy vậy. Mình bỏ xem GA từ đầu mùa 3 nên cũng chả biết bài hát đó xuất hiện đoạn nào mà tình cờ nghe được bài này trên TV là mê luôn. Mấy đoạn bạn ấy lên giọng nghe như Janis Joplin, giọng khàn và vang như muốn xé toạc không trung, phê vãi! Tune thì có vẻ mạnh nhưng mà tình cảm lắm nhé: "Even when I was flat broke, you made me feel like a million bucks." Oh, people are delusional when they are in love
The Story
All of these lines across my face
Tell you the story of who I am
So many stories of where I've been
And how I got to where I am
But these stories don't mean anything
When you've got no one to tell them to
It's true... I was made for you...
All of these lines across my face
Tell you the story of who I am
So many stories of where I've been
And how I got to where I am
But these stories don't mean anything
When you've got no one to tell them to
It's true... I was made for you...
Monday, August 13, 2007
Vật vã tuổi đôi mươi (or Post-college Blues)
Hôm nay nhìn lại blog giật mình nhận ra lần cuối cùng mình viết là 19/7. Vậy là đã gần 1 tháng rồi không viết, 1 tháng với rất nhiều việc xảy ra nhưng cũng chả có tâm tư bờ lóc bờ leo gì hết. Tóm tắt tình hình là: không PR, không giai, không việc làm ổn định, tiền cạn dần.
Chán nhất trong các chuyện là việc làm. Em gửi resumé đi mấy accounting firm mà vẫn chưa có hồi âm. Thế nên trong lúc chờ nhận được công việc ổn định em vẫn phải lăng quăng đi làm việc vặt. Quán em làm bồi bàn tạm thời thì bao gồm lão boss looks-like-gay-in-denial-but-still-pretends-to-perv-on-girls & two waiters who can join the Queer As Folk cast. Một quán khác bán sôcôla em làm với vai trò kitchen hand (a.k.a mobile dishwasher) mới được buổi thứ hai em đã phải bỏ rồi. Chỗ đó nhìn rõ là sang trọng, có đến 4, 5 đứa bồi bàn mà chả hiểu sao thằng chủ chỉ chịu thuê 1 đứa kitchen hand cho mỗi shift. Em làm từ 5 giờ đến 11 giờ tối nhưng đến khoảng 9 giờ tối hôm qua thì cái kitchen như bãi chiến trường rồi mà đồ vẫn cứ tới tấp đem vào, em muốn bỏ mama nó giữa chừng. Điên tiết nhất là lúc mình đã để cái cốc có thìa sạch ra rồi mà mấy đứa waiter không để ý, lại quăng cả thìa bẩn vào. Nói với cái con waitress thì nó (in typical Aussie bitchiness) tưng tửng bảo sao mày không nói, tao không biết. (Yeah, right, you are never around and I'm fucking busy with loads of dishes, I should have had a pager to page you!). May mà đến lúc em muốn bỏ con bà nó đi luôn thì có một đứa vào phụ giúp cho tới lúc cửa hàng đóng cửa. Thôi từ nay em cạch kitchen ho với chả hen, làm bồi bàn thôi.
Thấy đời chán. Giờ mới hiểu sao gái ham giai giàu: vì không kiếm được việc làm và vì lười. Chắc em cũng sớm chuyển sở thích giai hot qua sugar daddy.
Thôi, em xì-chét một tí trên này thôi vì em không có tiền đi therapist.
Ngày mai trời lại sáng
Chán nhất trong các chuyện là việc làm. Em gửi resumé đi mấy accounting firm mà vẫn chưa có hồi âm. Thế nên trong lúc chờ nhận được công việc ổn định em vẫn phải lăng quăng đi làm việc vặt. Quán em làm bồi bàn tạm thời thì bao gồm lão boss looks-like-gay-in-denial-but-still-pretends-to-perv-on-girls & two waiters who can join the Queer As Folk cast. Một quán khác bán sôcôla em làm với vai trò kitchen hand (a.k.a mobile dishwasher) mới được buổi thứ hai em đã phải bỏ rồi. Chỗ đó nhìn rõ là sang trọng, có đến 4, 5 đứa bồi bàn mà chả hiểu sao thằng chủ chỉ chịu thuê 1 đứa kitchen hand cho mỗi shift. Em làm từ 5 giờ đến 11 giờ tối nhưng đến khoảng 9 giờ tối hôm qua thì cái kitchen như bãi chiến trường rồi mà đồ vẫn cứ tới tấp đem vào, em muốn bỏ mama nó giữa chừng. Điên tiết nhất là lúc mình đã để cái cốc có thìa sạch ra rồi mà mấy đứa waiter không để ý, lại quăng cả thìa bẩn vào. Nói với cái con waitress thì nó (in typical Aussie bitchiness) tưng tửng bảo sao mày không nói, tao không biết. (Yeah, right, you are never around and I'm fucking busy with loads of dishes, I should have had a pager to page you!). May mà đến lúc em muốn bỏ con bà nó đi luôn thì có một đứa vào phụ giúp cho tới lúc cửa hàng đóng cửa. Thôi từ nay em cạch kitchen ho với chả hen, làm bồi bàn thôi.
Thấy đời chán. Giờ mới hiểu sao gái ham giai giàu: vì không kiếm được việc làm và vì lười. Chắc em cũng sớm chuyển sở thích giai hot qua sugar daddy.
Thôi, em xì-chét một tí trên này thôi vì em không có tiền đi therapist.
Ngày mai trời lại sáng
Thursday, July 19, 2007
I can fly...
Hôm qua trong lúc lượn lờ trên esnips tự dưng nghe được bài Gabriel của Lamb hay quá. Hồi trước đã từng nghe 2 bài khác của mấy bạn cừu này là Gorecki và Wonder, ấn tượng là nhạc hơi giống Massive Attack (khoản mơ màng) và giọng ca sĩ nữ trong ban nhạc nghe là lạ. Bài Gabriel này tạo cảm giác lâng lâng như lạc vào cõi thiên thai (not in that sense!) mà vừa da diết khó tả. Lâu lâu rồi mới nghe được một bài mà mấy giây đầu tiên đã grabs my attention như vậy.
Lamb - Gabriel
I can fly
But I want his wings
I can shine even in the darkness
But I crave the light that he brings
Revel in the songs that he sings
My angel Gabriel
I can love
But I need his heart
I am strong even on my own
But from him I never want to part
He's been there since the very start
My angel Gabriel...
I can fly
But I want his wings
I can shine even in the darkness
But I crave the light that he brings
Revel in the songs that he sings
My angel Gabriel
I can love
But I need his heart
I am strong even on my own
But from him I never want to part
He's been there since the very start
My angel Gabriel...
Friday, July 13, 2007
The Graduate
Friday the 13th bị coi là ngày xui xẻo nhưng đối với em hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại. Mẹ em "âu yếm" nắm tay em lên xe buýt đến the Australian Institute of Sport. Đoạn đường đến trung tâm em đã qua lại nhiều lần nhưng lần này em tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh em đều thay đổi (bên cạnh các hàng quần áo đang on sale) vì chính lòng em có sự thay đổi lớn: hôm nay em đi graduate.
Thực tình trước ngày tốt nghiệp thì háo hức nhưng đến khi ngồi vào chỗ rồi nghe người ta đọc phát biểu em thấy buồn ngủ và muốn về cho nhanh. Thật khốn khổ cho em cái bà giúp SV mặc đồ lại quên không dùng kim đính hood vào gown của em làm em cứ thấp thỏm lo lên sân khấu mà rơi cái hood đấy. Cũng may mọi chuyện đều xuôi chèo mát mái.
Làm lễ tốt nghiệp xong thì mama của em, với bản tính lo xa, lại giục giã chụp ảnh cho nhanh để trả đồ mặc nên em was not in the best mood for posing. Kết quả là chả có ảnh nào fierceee như mấy em America's Next Top(less) Model hay "too hot to handle" như đã hứa được. Có mấy tấm ảnh mama em chụp nhưng do không có dây nối nên phải đợi đến khi mama về VN rồi nhờ bà chị iu quái của em upload giùm mới được. May mà đến phút cuối có một chị bạn mang máy ảnh riêng chụp được vài tấm rất politically correct nên upload lên ngay cho các tình yêu nghía qua.
The Graduate 2: Geeks gone wild
(don't judge the geek by her cover)
(don't judge the geek by her cover)
Oh, Mrs. Robinson, where art thou?
Saturday, July 7, 2007
The first rule of weblog is: you have to tag!
Hết bờ-lóc đến tát, cứ như nối vòng tay lớn hay Pay It Forward ý nhỉ? Sau này khéo mấy người lại lập quả The Chart giống bạn Alice trong The L Word, xem sexual liaisons của mọi người connect ra sao.
Luật chơi: Mỗi người chơi phải bắt đầu với 7 sự thật/sở thích gì đó về bản thân họ. Những người bị bắt cần phải viết vào blog của họ về 7 thứ về họ, cũng như những điều luật này. Kết thúc bài, bạn phải bắt 7 người khác và liệt kê tên của họ. Đừng quên để lại cho họ một quick comment nói rằng họ đã bị bắt và phải đọc blog của bạn.
Bị/được anh iu VWC tag và cũng thấy hôm nay là ngày lành tháng tốt (thứ 7, ngày 7, tháng 7, năm đít 7) nên mình buôn dưa lê phát.
Tèn tén ten...
1/ Ngày bé có một thời mình mơ ước làm cô giáo. Chả hiểu sao lại cao cả bất tận vậy. Chắc là muốn ra oai với bọn trẻ con. Sau rồi lên cấp 2, với tình trạng bùng nổ boyband, girlband thì lại mơ làm ca sĩ, nghĩ "hát dở như Nick Cứt Trâu hay Victoria trong Spice Girls còn hát hò nữa là". Xong rồi nhận ra giọng mình yếu quá mà cũng không có nhan sắc trời phú để đi "hát cảnh" như hai đứa trên nên mộng ca hát cũng tan thành mây khói. Sang Úc, bắt đầu mê phim và nhen nhóm ước mơ làm diễn viên. Nhưng cũng không có khả năng diễn xuất, diễn đơ, không rặn ra được giọt nước mắt nào hết. Quay sang tập tọe viết kịch bản. Lại bí ý tưởng hoặc ý tưởng sáo mòn, khiên cưỡng. Càng ngày càng thấy mất cảm xúc và thực dụng. Giờ chỉ muốn giàu như mấy em Paris, Nicole, làm socialite gì đó cho sướng, đỡ mệt.
2/ Đàn bà hình như ai cũng mê shoes nhưng mình thì không. Mình nghiện quần áo, túi xách thì thích ở mức độ vừa phải còn giầy dép thì không quan tâm lắm, chỉ ngắm qua thôi. Có lẽ một phần vì đi giầy cao gót đau chân nên mình chỉ chiêm ngưỡng giày chứ không ham hố mua nó.
3/ Mình cũng không nghiện sô-cô-la như nhiều chị em khác. Mình lại thèm kem và bánh ngọt. Đã không ăn thì thôi chứ đã ăn rồi mà có nhiều thì ăn đến lúc no nứt bụng mới thôi. Đúng là phải học cách kiềm chế chứ nếu không chẳng mấy chốc lại giống mấy em Úc Đại Lợn hoặc tệ hơn đi thi The Biggest Loser.
4/ Mình đã thức trắng đêm đến chiều hôm sau đi thi cho hai môn thi cuối cùng của đời sinh viên. Chả là mình đã từng ngủ quên và bỏ mất một buổi thi nên mình bị ám ảnh mãi từ vụ đó. Trước hôm đi thi, khi ôn lại bài xong thì cũng gần rạng sáng mà mình thì sợ đặt mình xuống theo thói quen sẽ ngủ một mạch 8 tiếng. Thế là đành nốc mấy cốc cà-phê, vừa lẩm nhẩm ôn lại bài vừa bật TV để tỉnh ngủ đến lúc thi.
5/ Minh đã suýt bị mù. Đến giờ mình vẫn còn cảm thấy may mắn đến nhường nào, chỉ trong tích tắc đã thoát chết. Chả là hồi đấy nhà mình vẫn còn ở khu tập thể và pháo vẫn chưa bị cấm. Mình đang ở ban công ngắm người đi lại ở dưới, chả hiểu có linh cảm thế nào mà rời chỗ đó và khoảng mấy giây sau, 1 quả pháo tép từ tầng trên ném xuống nổ đúng chỗ mình đã đứng trước đó. Đúng là trời phật phù hộ... kẻ ác
6/ Lần duy nhất pass out là vào năm đầu tiên chuyển đến KTX Burton & Garran. Hôm đó là bữa party của KTX mà trong đó bia rượu được uống xả láng. Ngày đó còn tự tin tửu lượng của mình, nghĩ cùng lắm thì loáng choáng vẫn có mấy đứa bạn chả bao giờ rượu chè sẽ giúp mình về phòng. Cũng không thể tin có đứa say được đến mức không nhớ được cái gì. Ai ngờ tối đó nốc khoảng 2 chai rượu xong, điều nhớ được cuối cùng là tiễn chào một đứa bạn sau đó mọi thứ hoàn toàn mờ ảo... đứa bạn dắt về... nôn mửa... Sáng ra thấy mình đang nằm ở dưới thảm, con bạn thân đang nằm trên giường, quần áo mặc tối hôm trước dính đầy nôn mửa (yuck!). Con bạn kể lại mày say quá đến mức nằm kềnh ra giữa chừng, bọn con trai phải khiêng về phòng rồi mấy đứa con gái bọn tao phải thay quần áo cho mày. Sau đó nói chuyện với mấy đứa bạn nó kể lại những câu nói và hành động mà mình không thể nhớ một chút gì hết!
7/ Nụ hôn đầu tiên là French kiss. Tưởng sẽ nhẹ nhàng lips to lips ai ngờ hắn lao thẳng tongue action. Giai nói chung làm mấy cái thứ này hay muốn skip bước.
Giờ đến lượt những người mình sẽ tag:
1. Rat
2. Linh
3. Tidenbz
4. Hanny
5. Lihny
6. Chicbox
7. Red
Oh well, everyone has slept, oops, tagged someone else so it is no biggie then.
Subscribe to:
Posts (Atom)